Nhân đọc Lữ Khách Ven Đường – Tâm An.

Nhân đọc Lữ Khách Ven Đường – Tâm An.

(đây là một bài giới thiệu sách Lữ Khách Ven Đường)

Trong vô vàn những page và website tôi đã từng tạo lập, gần 20 năm về trước có một chốn rất lạ gọi là: Quán Trọ Zimbabwe. Đó là một góc rất nhỏ của chính tôi để ghi chép lại những mẩu vụn vặt trên bước đường phiêu linh; nào là những câu chuyện rất vui, những nỗi buồn tuyệt thấm. Tôi tự ví mình như một lữ khách cô độc, dọc ngang khắp nơi và chỉ trở về nơi quán trọ vào những đêm tối muộn khi thân xác rã rời, tinh thần kiệt quệ, thu mình trong góc tối thầm thì với chính mình, thèm khát một hơi ấm sẻ chia thấu cảm.

Quán trọ là thành lũy hữu hình cuối cùng mà một người như tôi có thể nép vào nương tựa. Nó là nơi tôi tự mình gặm nhấm những vết thương, suy ngẫm về hiện tại, tương lai, nhân tình thế thái. Quán trọ vẫn còn đấy nhưng dễ đã nhiều năm tôi không còn phải ghé nữa. Không phải vì tôi chai sạn, cũng không phải vì tôi quên mà vì mình đã trưởng thành. Khi trưởng thành người ta tự biết cách để chữa lành những vết thương, người ta không còn oán trách thế gian, người ta cũng không còn suy nghĩ bất định về tương lai mà bước đi một cách vững chãi dù biết rằng chông gai vẫn còn phía trước.

Quyển sách Lữ Khách Ven Đường của Tâm An đã khiến tôi nhớ về một tôi chính mình của gần 20 năm về trước. Chàng sinh viên đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, yêu trẻ yêu văn thơ và yêu cả màu lam, đã từng đặt rất nhiều tâm tư vào ngòi bút. Thật tình cờ và trùng hợp làm sao Tâm An cũng tự nhận là một lữ khách đồng hành qua những điều tử tế.

Sách được tặng, ở trang đầu tiên tác giả viết: “Cầu cho anh có được tất cả hạnh phúc của đời này kiếp này!” – Đồi Đá Đen 31.05.2022. Ký tên Tâm An. Nét chữ nắn nót chữ ký bay bướm và thực sự đẹp. Nhận được sách buổi chiều, việc tối vừa xong, bên ấm trà nóng, tôi lần dở từng trang sách trong trẻo đọc và chợt mỉm cười miên viễn khi thấy hình bóng chính mình.

Sách có bốn chương chưa kể phần “Sen Nở” “Tách Trà Cuối Đường” để mở đầu và khép lại hành trình của lữ khách Tâm An. Bốn chương sách lần lượt là: Lữ Khách – Trân Trọng – Chốn Thiền Môn – Hành Trình.

Lữ Khách là những câu chuyện quá khứ được ghi chép lại dưới cái nhìn của tác giả. Trân Trọng về gia đình riêng, những người đã cùng với Tâm An bước qua rất nhiều những khó khăn ngọt bùi. Nếu Chốn Thiền Môn là một góc ấm áp tình đạo tình đời nuôi dưỡng một tác giả Tâm An đúng với nghĩa chân nhất của hai chữ Tâm An thì Hành Trình là nơi thai nghén, khai sinh ra một Tâm An mới mẻ, trưởng thành, rắn rỏi tràn đầy năng lượng và hy vọng.

Chọn cách viết đối thoại giữa anh và em, giữa cha và con là một sự khôn ngoan cho tác phẩm đầu tay của Tâm An. Đối thoại chỉ khó viết khi phải tưởng tượng, nhưng với Tâm An tôi hiểu đối thoại và đặc biệt là đối thoại với em mình không phải là một trải nghiệm xa lạ. Đặt cuộc trao đổi thân tình giữa anh và em vào bối cảnh quen thuộc giúp cho Tâm An thỏa sức chia sẻ mà không phải ngại ngùng, ghi lại mà không cần văn vẻ; những mẫu chuyện cứ thế tự nhiên tuôn ra từ ngòi bút một cách mượt mà, mạch lạc, chạm đến được những tầng sâu tâm thức.

Đọc hết hơn hai trăm trang và gấp sách lại tôi thấy Lữ Khách Ven Đường là lời tâm tình của một bản thể Tâm An anh với một bản thể Tâm An khác là em. Một bản thể anh đã phần nào trưởng thành, chính chắn muốn hóa bướm, dong buồm vượt sóng ra khơi nhưng còn có một bản thể em rất trong sáng ngây thơ níu giữ lại trong tâm hồn những gì tươi đẹp nhất của tuổi thơ. Một bản thể văn hoa, tự sự đầy chất thơ và một bản thể trong sáng, mộc mạc đến nao lòng. Có đoạn viết bằng những suy tư của bản thể em nhưng cũng có đoạn là trải nghiệm đau thương hằn từng vết sẹo mà bản thể anh nếm trải.

Ai cũng có một quá khứ huy hoàng chói lọi, ai cũng có một thời tuổi trẻ và ai rồi cũng phải trưởng thành, đừng trách thời gian vô tình bạc bẽo bỏ quên chúng ta bên cạnh cuộc đời mà hãy tự thầm trách chính mình sao ta không đủ yêu thương, trân trọng.

Cảm ơn Tâm An đã giúp cho buổi tối của mình thật nhiều hoài niệm về một tôi 20 tuổi nơi quán trọ năm ấy.


Lữ Khách Ven Đường là tác phẩm đầu tay của Tâm An – Nguyễn Lê BảoÝ – Một chàng trai áo lam nơi núi rừng. Không dám nhận là nhà văn, tự gọi mình là văn nhân – một người trẻ có tình với con chữ và có lòng yêu viết lách. Sinh ra nơi thành thị nhưng lại có duyên với đồng bào người Raglai. Lữ Khách Ven Đường là kết tinh những câu chuyện tình cảm của tác giả với những người thân xung quanh mình đặc biệt là những cô cậu bé thuần hậu đồng bào dân tộc Raglai.

Sách được Sbooks phát hành toàn quốc ngày 30.05.2022
Các bạn có thể đặt sách theo link này https://tinyurl.com/lukhachvenduong-taman
Hoặc tham dự sự kiện ra mắt Lữ Khách Ven Đường diễn ra vào 15g00 chiều CN 12.06.2022 tại đường sách Nguyễn Văn Bình, Q1, Sài Gòn.
—-
Ảnh từ Lữ Khách Ven Đường

Trả lời